Vương Ngạn nhận ra ánh mắt của Vương Lộ, cũng quay đầu nhìn ra bên ngoài. Xuyên qua lớp kính, hắn thấy mây đen đang vần vũ trên bầu trời.
Họ đang ở trong một phòng làm việc trên tầng ba. Hồ sơ về Lưu Di Nhiên cũng được tìm thấy tại đây, mấy bản báo cáo thậm chí còn đang xếp chồng ngay ngắn trên bàn.
Chỉ trong chưa đầy hai tiếng đồng hồ, ánh sáng bên ngoài ngày càng mờ mịt. Không chỉ ánh trăng, mà cả đèn đóm từ những tòa nhà, khu dân cư quanh bệnh viện... vốn đã bị cây cối che khuất phần lớn, nay lại càng lụi dần đi.
Dù có coi Thế giới ác mộng này là hiện thực đi nữa, cả ba đều dự cảm được rằng... theo thời gian trôi qua, ánh sáng bên ngoài sẽ tắt dần cho đến khi chìm hẳn vào bóng tối.




